Tôi đã gặp những “Lương y như từ mẫu”

Dư chấn của thời bao cấp khi vào bệnh viện luôn ám ảnh, khiến tôi rất sợ! Vào đấy mình ít được sẻ chia, cảm thông… Ngại và sợ nhất là mình lớ ngớ không biết phải làm gì theo ý bác sĩ, điều dưỡng, y tá và cả hộ lý nữa thì đã bị quát tháo, mắng mỏ…. họ coi mình như con gián, con giun… tôi ít tìm thấy vẻ đẹp của tình mẫu tử nơi khám và chữa bệnh thời ấy. Song tôi đã lầm. Sau lần tôi phải đi cấp cứu tại Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, ở đấy tôi đã gặp nhiều “Lương y như từ mẫu”

Tôi vào viện trong trạng thái nguy hiểm. Từ 53kg tôi tăng lên 66kg trong vòng 14 tiếng, do thân thể trữ nước. Tôi không thở được, bụng đau và mọi cảm giác đến với mình cứ chập chờn không tỉnh táo. Phòng cấp cứu đông nghẹt người bệnh, các giường bệnh kê kín vào nhau, người chăm nuôi, người thăm non người bệnh ồn ào, không khí không tĩnh lặng chút nào. Bác sĩ, điều dưỡng viên cứ phải chen chân mới đi thăm khám và điều trị được. Tôi không nghe thấy tiếng gắt gỏng, không thấy sự hách dịch của thầy thuốc nơi đây mà chỉ nghe được tiếng nói thật nhẹ, rất ngọt, ân cần, nói vừa đủ nghe của người điều dưỡng viên nam lúc dặn dò hay truyền dịch… sự tiếp xúc ban đầu khiến tôi tin tưởng và an lòng không sợ nữa!

Ngay đêm 11/08/2017, từ phòng cấp cứu tôi phải nhập viện. Khoa tôi nằm chật ních người. Tôi được gửi sang nằm ở khoa Ngoại. Các điều dưỡng viên chăm sóc chúng tôi ở đây hầu hết đều là nữ. Họ cũng ngọt ngào, ân tình, thân thiện với người bệnh như ở phòng cấp cứu. Ấn tượng đầu tiên của tôi là hai chị điều dưỡng trưởng của khoa Ngoại nội trú. Cả hai không trực tiếp chăm sóc tôi nhưng mỗi khi có các bác sĩ đến lấy dịch phổi hay chọc tủy, các chị đều có mặt. Chỉ là hành động cầm lấy tay người bệnh, chỉ là lời khích lệ êm ngọt “cố gắng nhé”, “xong bây giờ”, “đừng gồng, người sẽ đau đấy, thả lỏng người ra”… thế thôi mà sao ấm áp quá! Tôi thấy mình như đỡ đau hơn. Thì ra phương thuốc chữa bệnh bằng tinh thần… hiệu nghiệm thật.

Ở khoa Ngoại nội trú của Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, nếu tôi không nhắc tới điều dưỡng viên Hà Ngọc Hoa là thiếu sót nhiều. Tôi chưa gặp người phụ nữ nào ở bệnh viện cũng như ở ngoài đời dịu dàng hơn Ngọc Hoa. Ngọc Hoa được tất cả các người bệnh yêu quý, gần gũi và mong muốn được cô giúp đỡ, chăm sóc. Ngọc Hoa như một con thoi ở phòng người bệnh. Ai gọi Ngọc Hoa đến, ai cần Ngọc Hoa giúp. Cô không từ chối bất kỳ lời ai cậy nhờ dù đã hết giờ làm việc, hay đã đến lúc chuyển ca. Vội vàng là thế nhưng bao giờ tôi cũng thấy cô ngọt ngào êm dịu “Đợi con chút nhé”! Ngọc Hoa không hề cáu gắt cho dù người bệnh mắc lỗi, hay ai đó làm phiền lòng cho bác sĩ, nhân viên của bệnh viện. Những ân tình của Ngọc Hoa đã làm tôi không muốn rời xa nơi “tá túc” này, cho dù khoa tôi đã có giường cho người bệnh như tôi.

Gặp các bác sĩ, điều dưỡng viên ở khoa Ngoại, tôi cứ thầm ao ước giá như bệnh viện nào ở cả nước Việt Nam ta cũng có những cán bộ nhân viên y tế như ở Bệnh viện Đại học Y Dược này!!!

Người trực tiếp điều trị cho tôi là bác sĩ chuyên khoa II Phạm Hữu Luôn. Tôi thầm cảm phục anh ngay từ lúc bác sĩ đến chọc tủy. Anh nhắc tôi chịu khó đau chút để chích thuốc tê. Tiếp đó anh lại bảo: “Để bác sĩ chích mũi thuốc tê nữa cho đỡ đau”. Bác sĩ đã bất ngờ chọc xong tủy cho tôi. Thế là cảm giác lo, sợ, đón đợi việc chọc tủy đã qua thật nhanh. Cảm ơn bác sĩ đã giảm bớt sự căng thẳng thường có cho người bệnh khi phải đối mặt với những cơn đau tâm lý.

Với tôi, bác sĩ Phạm Hữu Luôn là người tuổi trẻ, tài cao, người thầy thuốc luôn biết vì con người, yêu thương con người và dám vì sự sống của người bệnh mà dấn thân. Trong tôi, anh là một “từ mẫu” theo đúng nghĩa đẹp và sáng nhất!

Trước hết bác sĩ là người tài năng. Anh có bản lĩnh chuyên môn cao; rất tự tin ở năng lực của mình. Như tôi đã kể, tôi khó thở nên phải thở oxy gần một tháng. Vậy mà tôi nhập viện ngày 11/08/2017 đến 23/08/2017, anh đã quyết định cho tôi truyền hóa chất vì tôi bị hạch toàn thân, hạch lan tỏa nhanh như nấm. Quyết định mạo hiểm ấy của anh khi người bệnh còn đang thở oxy, đang phải truyền kháng sinh cứ 6 tiếng một chai… khiến cho đồng nghiệp phải băn khoăn, nhưng anh đã bất chấp mà đặt sự sống của người bệnh lên trên tất cả. Anh không chấp nhận sự an toàn cho bác sĩ mà vì sự sống của con người. Không có tài khó dám liều mình như thế!

Tài năng của bác sĩ Phạm Hữu Luôn còn ở chỗ anh đã biết chọn trong muôn  vàn loại hóa chất để điều trị cho người bệnh. Anh cho tôi dùng loại thuốc mà chỉ truyền 01 lần, đến lần tái khám trước khi truyền lần 02, hạch không còn dấu vết trong cơ thể tôi. Từ việc chọn thuốc chuẩn xác của bác sĩ, chúng tôi hiểu một điều: một liều thuốc hay chỉ có hiệu quả khi vào tay người thầy thuốc giỏi!?

Bác sĩ Phạm Hữu Luôn không chỉ là người tài năng, anh còn là  người giàu tình cảm. Với đồng nghiệp anh ân cần, cởi mở. Anh đến phòng nào là phòng ấy có tiếng nói cười rộn rã. Dường như mọi điều dưỡng được làm việc cùng nhóm với anh ai cũng thoải mái, không bị áp lực của người chỉ huy gây ra sự nặng nề, căng thẳng.

Với người bệnh, bác sĩ rất kiệm lời nhưng thật gần gũi và thân thiện. Tôi rất thích được nhìn bác sĩ khám bệnh. Khi anh đưa ống tai lên nghe, bác sĩ tập trung cao độ, dường như đôi mắt bác sĩ không chớp. Mọi giác quan anh tập trung để lắng nghe tiếng nói trong cơ thể người bệnh. Tôi có cảm giác mọi con bệnh nằm ủ mãi trong cơ thể cũng bị bác sĩ kéo ra, gọi thành tên. Chúng không có cơ hội lẩn trốn.

Có bao nhiêu người bệnh trong tay bác sĩ cả nội và ngoại trú dường như quá tải, vậy mà bác sĩ không quên vị trí con bệnh từng người. Lần nào khám bác sĩ cũng hỏi “lần đầu hạch nằm ở đây, hôm nay hết rồi đúng không?” Nếu không tận tụy vì con người, vì người bệnh khốn khổ đang nằm và điều trị ở bệnh viện làm sao người thầy thuốc ấy nhớ tỉ mỉ như vậy? Đúng là trái tim người mẹ có trong con người bác sĩ!

Mỗi lần đến giường người bệnh thăm khám, trước khi bác sĩ đi nơi khác, tôi đều nghe thấy lời anh ân cần dặn dò mỗi người bệnh: “Nhớ uống nhiều nước nhé”; “Đêm qua còn ói nhiều không?”, “Có ăn được nhiều không”, “Cố gắng nhé”… Nhờ những lời nói ân tình ấy mà người bệnh chúng tôi có thêm điểm tựa tinh thần và niềm tin chiến thắng căn bệnh hiểm nghèo mà mình đang chịu đựng.

Bác sĩ Phạm Hữu Luôn có một hành vi nhỏ thôi nhưng ở người bệnh nào và bao giờ tôi cũng thấy anh làm. Đó là trước khi đi, anh thường nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho người bệnh, và nếu ai không dùng chăn thì anh vỗ nhẹ vào bàn tay người bệnh. Hình như anh đang tiếp lửa cho người đau ốm. Nghĩa cử anh làm, con bệnh nào dám đến? Người bệnh như được tiếp thêm sức mạnh. Chúng tôi có thêm niềm tin để sẵn sàng đối mặt với những trận truyền hóa chất đang và sẽ đến phía sau.

Tôi chỉ là một người bệnh điều trị ở một khoa huyết học trong Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM, vì thế những quan sát và đánh giá của tôi có thể phiến diện. Nhưng chỉ cần ngần ấy gương mặt tôi nhớ tên và không kịp nhớ tên khi tôi được chăm sóc và điều trị cũng đủ để khẳng định tập thể cán bộ y tế ở Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM đã làm sáng lương tâm và trách nhiệm của người “lương y như từ mẫu”. Tập thể bác sĩ, điều dưỡng viên, y tá, hộ lý ở Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM đã cung cấp cho người bệnh một liều thuốc tinh thần qua cử chỉ, giọng nói, nụ cười đến việc thăm khám, kê đơn… đều xuất phát từ tình yêu thương của người mẹ thảo hiền. Những người mẹ ấy chỉ biết cho mà chưa biết nhận điều gì.

 
Vũng Tàu, ngày 19 tháng 12 năm 2017
Hồng Thu

Scroll To Top