NHẬT KÝ KẾT NỐI YÊU THƯƠNG

06/02/2020 10:34:00

Từ những chuyến xe đem dịch vụ chăm sóc y tế đến với mọi bến bờ tổ quốc, những buổi họp báo kêu gọi cộng đồng cùng mở rộng vòng tay nhân ái, đến những cuộc hạnh ngộ ngập tràn niềm hân hoan, những cái siết chặt tay sẻ chia hay những câu hỏi han ân cần, tất cả, đều được ghi dấu trong Nhật ký kết nối yêu thương, cuốn nhật ký không trang cuối của Phòng Công tác xã hội Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM (BV ĐHYD).
“…
Ngày … tháng … năm …
T.M.L, chàng trai 30 tuổi người Chăm đến từ vùng đất Bình Thuận, không may mắn khi tai nạn giao thông 3 năm về trước đã cướp đi của anh không chỉ ngoại hình mà còn khả năng lao động. Anh L bị gãy 1/3 xương đòn trái, xương đòn chêm hướng xuống và chèn ép vào phía trong lồng ngực, lâu dần gây tổn thương đám rối thần kinh cánh tay, khiến cánh tay trái không thể co duỗi, cổ bị căng cơ không thể xoay trở và nói chuyện khó khăn. Xương ngón cái chân trái bị di lệch, sụn hư và nham nhở, việc đi lại với anh cũng chẳng hề dễ dàng. Gia cảnh khó khăn, không có điều kiện tiếp cận với dịch vụ y tế, những tưởng anh phải sống chung với hình hài ấy cả đời, ấy vậy mà cơ duyên đã cho anh L và đoàn xe từ thiện của BV ĐHYD gặp nhau. Biết được hoàn cảnh của anh, chúng tôi đã động viên anh lên thành phố, hỗ trợ chi phí phẫu thuật và điều trị. Đến hiện tại, anh L đã có thể đi lại và xoay trở cổ dễ dàng, nói chuyện không còn đau và khó khăn. Nụ cười lại nở trên môi, niềm hân hoan nơi đáy mắt anh và gia đình chính là món quà to lớn nhất cổ vũ chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Ngày … tháng … năm …
Cô học trò N.L.N.T, 15 tuổi ngụ tại tỉnh Quảng Nam tình cờ phát hiện mình bị mắc bệnh cơ tim phì đại sau nhiều lần ngất xỉu giữa lớp học. Mồ côi cha từ khi còn 9 tháng tuổi, không ai ngờ rằng căn bệnh tim đã cướp đi sinh mệnh của người cha khi xưa một lần nữa lại đe dọa đến ước mơ được mặc áo dài đến trường của T. Với đồng lương ít ỏi, vay mượn khắp nơi cũng chỉ được hơn phân nửa chi phí điều trị, gia đình không có đủ tiền để đặt máy tạo nhịp hai buồng nhằm duy trì nhịp tim cho em. Điều kỳ diệu đã đến nhờ rất nhiều những trái tim vàng, chính những vòng tay nhân ái của cộng đồng đã giúp T có thể thực hiện cuộc phẫu thuật. Giờ đây, sau mỗi lần tái khám, cô gái nhỏ không khỏi giấu được niềm hân hoan khi kể cho chúng tôi nghe những trải nghiệm được tiếp tục cắp sách đến trường của em. Hy vọng mọi điều tốt lành nhất sẽ đến với T, để em có thể thật hồn nhiên sống những ngày vô lo vô nghĩ, như mọi cô bé ở độ tuổi trăng tròn!
Ngày … tháng … năm …
Cô nữ sinh ngành điều dưỡng L.M.Đ.S, 21 tuổi ngụ tại Phú Yên đã từng thỏ thẻ với chúng tôi: “Em nghĩ mình phải sống với vết thương do viêm mô tế bào cả đời, nên em muốn làm điều dưỡng để tự chăm sóc bản thân, rồi chăm sóc những người bệnh khác, để mọi người không phải lo cho em nữa…”. Sống cùng với mặc cảm do vết loét ở cẳng chân trái đeo bám dai dẳng hơn 7 năm trời, S đã nhiều lần giấu đi khát khao có một đôi chân khỏe mạnh, không đau buốt khi trái gió trở trời như bao người khác. Kể cả khi hoàn cảnh khó khăn khiến em không thể tiếp tục điều trị, cô gái nhỏ bé nhưng đầy nghị lực ấy cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ việc học. Sức mạnh phi thường ấy đã lan tỏa thật xa, để rồi hồi đáp lại em là sự chung tay giúp sức từ cộng đồng. Tuy chặng đường điều trị phía trước của S còn dài, song chúng tôi tin rằng, em sẽ thật mạnh mẽ để theo đuổi ước mơ trở thành điều dưỡng của mình.
Ngày … tháng … năm …
Tại khu vực chợ Bà Lát, xã Phạm Văn Hai, huyện Bình Chánh, gần 20 năm nay, không ai là không biết đến hoàn cảnh éo le của người đàn ông bị phỏng nặng mất hết nhân dạng, ngày ngày lầm lũi mời mọi người mua vé số. Đó là ông H.H.K, 58 tuổi, ở cùng người mẹ già ngày ngày phơi cơm kiếm sống. Ông K bị chẩn đoán u ác dạ dày, cần phẫu thuật, nếu không những trận nôn ói sẽ tiếp tục kéo dài, gây suy kiệt, tử vong. Hoàn cảnh thực sự khó khăn khi ông K không có giấy tờ tùy thân, không có bảo hiểm y tế, và đi khám chữa khắp nơi từ năm này sang năm khác mà không tìm ra bệnh. Phép màu đã đến từ những cuộc hạnh ngộ tràn ngập bất ngờ, từ một lời giới thiệu đến với BV ĐHYD, ông K được tìm ra bệnh, được chữa trị, được gặp gỡ những tấm lòng vàng…
…”
Đó là những chương ngắn không tên kể về những mối nhân duyên được kết nối bằng tình yêu thương, bằng sự gắn kết giữa những tấm lòng tại BV ĐHYD TPHCM. Nhưng chưa phải là tất cả, cuốn nhật ký của chúng tôi còn được chắp bút bằng những vòng xe lăn bánh đến mọi nẻo xa.
Mỗi năm, những chuyến xe “Kết nối yêu thương” của chúng tôi lại càng nhiều thêm. Trong năm vừa qua, Côn Đảo là cột mốc thứ 27 – chặng dừng cuối cùng mà đoàn xe của BV ĐHYD TPHCM đã đặt chân đến. Khoảng cách về địa lý, khắc nghiệt của thời tiết chưa bao giờ ngăn được bước chân của đội ngũ y bác sĩ, điều dưỡng, nhân viên Bệnh viện đến với bà con nghèo, có hoàn cảnh khó khăn. Gần 14.000 bà con đã được khám chữa bệnh, tặng quà và cấp phát thuốc, 05 ngôi nhà tình nghĩa đã được xây, 04 sổ tiết kiệm đã được trao, 03 thư viện đã được đưa vào sử dụng và hơn 300 học bổng đã đến với các em học sinh nghèo.
Chưa dừng lại ở đó, những chuyến thăm khám và tặng quà cho các Mẹ Việt Nam Anh Hùng là tại huyện Bình Chánh và Hóc Môn một trong những chuỗi hoạt động đền ơn đáp nghĩa mà Bệnh viện tổ chức định kỳ mỗi năm. Cứ mỗi lần trở về, trò chuyện với các Mẹ, thấy các Mẹ vẫn khỏe mạnh, nghe các Mẹ thủ thỉ về niềm vui khi được quan tâm chăm sóc, chúng tôi lại thấy hân hoan, thấy có thêm niềm tin, động lực về những công việc của mình.
Có những khoảnh khắc, những câu chuyện khó quên mà chúng tôi chưa kịp ghi chép vào nhật ký, chưa kịp chụp ảnh để lưu giữ lại trên suốt những hành trình dài. Đó là những nụ cười, những đôi mắt lấp lánh niềm vui của những cụ già, của những em học sinh khi được tận mắt thấy được đoàn khám từ thiện. Đó là những hôm trời mưa, đường trơn trợt vì bùn lầy, hay những hôm nắng gắt, đất nẻ chân chim. Đó là nụ cười hạnh phúc của các anh chị em đồng nghiệp chúng tôi, khi được trao đi gói thuốc, phần quà tận tay đến bà con. Đó là những khoảng lặng ngậm ngùi, nhìn cảnh vật ở lại vụt qua khung cửa xe, chờ đến năm sau gặp lại.
Tất cả những khoảnh khắc ấy có lẽ không ống kính nào kịp lưu giữ được, cũng không giấy mực nào tả xiết được, chỉ có những cảm xúc sẽ còn vẹn nguyên…
Hơn 03 năm kể từ ngày Phòng Công tác xã hội BV ĐHYD TPHCM được đổi tên từ phòng Kế hoạch phát triển, chúng tôi vẫn miệt mài trên hành trình kết nối yêu thương, đưa những chuyến xe khám bệnh từ thiện lăn bánh lan tỏa niềm tin đến mọi bến bờ tổ quốc. Mỗi nơi những dấu chân chúng tôi đi qua, để lại những miền ký ức xanh thẳm, ở đó có nước mắt, có cả nụ cười, nhưng trên cả, là niềm tin, niềm khát khao về một ngày mai tươi sáng, tốt đẹp hơn.



Các tin đã đăng