Hoa lan chuông tháng Năm

13/05/2020 08:40:00

"Hoa lan chuông hay còn gọi là Linh Lan (Lilly of Valley). Lan Chuông là hoa của tháng Năm. Một sự tình cờ thật đẹp. Những bông hoa màu trắng tinh khiết như tấm lòng trinh bạch và những đóa hoa luôn cúi đầu như những con người luôn hành xử khiêm cung. Còn gì xứng đáng hơn khi mượn những đóa hoa này dành tặng cho những người điều dưỡng khắp nơi trên thế giới, ở đất nước này, ở thành phố này và ở chính Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM này. Có lẽ ngày xưa, Nightingale cũng đã yêu Lan Chuông nên chọn đúng tháng Năm để đến với cõi đời này.



Tôi vẫn thường suy nghĩ mình làm bác sĩ giỏi được nhưng có làm được một điều dưỡng tận tâm không? Điều đó vô cùng khó khăn. Nghề điều dưỡng không chỉ đơn thuần gắn với chuyên môn, mà trên cả đó là tấm lòng vì tha nhân, một điều không dễ có trong cuộc đời vốn còn nhiều lo toan trăn trở thường nhật. Năm trước, khi tham gia chấm thi báo tường của Điều dưỡng UMC, tôi mới biết được biểu tượng của Ngành Điều dưỡng là chiếc đèn dầu mà Nightingale đã thắp lên trong những đêm mịt mù chiến trận và chết chóc đó. Một ngọn đèn tự rút kiệt mình để thắp sáng, không phải cho bản thân mà cho tất cả. Một biểu tượng đẹp, sâu sắc và thấm đẫm tính nhân văn.

Trong cuộc chiến chống lại Đại dịch COVID-19 vừa qua, nhiều người ngoài nghề lần đầu tiên cảm nhận được phần nào sự gian nan, vất vả và những nỗi hiểm nguy mà những nhân viên y tế, mà đại bộ phận trong đó là điều dưỡng phải gánh vác để nhân loại có thể đi qua ngày tận thế. Tuy nhiên, không cần phải đến tuyến đầu chống dịch bệnh, chỉ cần đến một phòng cấp cứu hay đơn vị hồi sức tích cực lúc nửa đêm chỉ để quan sát 30 phút thôi, mọi người sẽ thấy được những vất vả về thể chất và tâm lý mà một điều dưỡng phiên trực đêm phải trải qua. Tôi đã từng quan sát một nam điều dưỡng ngồi bên giường bệnh dỗ dành đút từng muống sữa cho một bà cụ bệnh nhân hệt như một đứa cháu đang chăm cho nội thương yêu của mình. Có đêm, một điều dưỡng phải thay tã cả chục lần cho một bệnh nhân có vấn đề về tiêu hóa. Rồi cảnh bệnh nhân sảng chửi bới la hét, xúc phạm, tấn công điều dưỡng. Rất rất nhiều điều khác nữa mà nếu không chứng kiến thì chúng ta sẽ không thấu cảm được nỗi nhọc nhằn cũng như sự hi sinh của các điều dưỡng.

Riêng với tôi thì trong thời gian ba năm Nội Trú ở Khoa Nhi, Bệnh viện Trung Ương Huế, chính các điều dưỡng đã nuôi tôi qua ngày: Cô Vấn, cô Điều, cô Hơn, cô Lý, chị Liên, chị Sáu, chị Thảo, chị Thơ, Hảo, Hà, Thu, Xuân, Yến, Thảo, Tú Anh, Nhung, Sang... Những bữa cơm đạm bạc, vội vã, đôi khi vừa ăn vừa xem phân em bé đó không bao giờ tôi quên.

Tôi không nói tất cả điều dưỡng đều hoàn hảo, đều tận tâm nhưng không vì điều đó mà chúng ta có quyền đánh đồng tất cả, có quyền coi thường những giọt mồ hôi, trí tuệ và tấm lòng của hàng triệu điều dưỡng trên đất nước này. Ai rồi cũng sẽ già, sẽ bệnh. Thử tưởng tượng một ngày nào đó, bạn vào bệnh viện mà không có bóng một điều dưỡng nào? Các nền y tế tiên tiến trên thế giới đã bắt đầu thấy rõ điều này. Nghề điều dưỡng quá nhọc nhằn và sự tưởng thưởng về vật chất lẫn tinh thần không tương xứng đã khiến nhiều người bỏ nghề, những người trẻ thì phân vân khi chọn nghề. Một hệ lụy tất yếu mà toàn xã hội sẽ phải gánh chịu.
Tôi không cho rằng bản thân đã luôn đối xử đúng mực với điều dưỡng nhưng trong thâm tâm tôi luôn trân trọng các đồng nghiệp của mình. Chắc chắn tuyệt đại đa số bác sĩ cũng vậy. Và tôi cũng hi vọng, quảng đại quần chúng cũng có một cái nhìn tử tế tương tự.

Tháng Năm, những bông Lan Chuông đã điểm trắng mùa xuân Bắc Bán cầu. Xin gửi đến hàng triệu bông hoa Lan Chuông mang tên Điều Dưỡng lời cảm ơn dễ thương nhất. Chúc các bạn luôn là những đóa Lan Chuông đẹp nhất trong nắng xuân và là những chiếc đèn dầu ấm áp trong đêm trực như vô tận".

Trích bài viết chúc mừng Ngày Quốc tế Điều dưỡng của PGS TS BS. Lê Minh Khôi - Trưởng Đơn vị Hình ảnh tim mạch, Trung tâm Tim mạch Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM


 

Các tin đã đăng