Tôi chọn nghề Y vì muốn giúp người bệnh có thêm cơ hội sống

20/05/2020 16:26:00

Tôi đã tự hỏi lòng sau hơn hàng trăm lần rằng: “Liệu mình làm công việc này có đúng hay không?
Sau khi ra trường, tôi được trường phân công làm việc tại khoa Thận của bệnh viện gần nhà. Tôi vẫn còn nhớ như in ngày bước chân vào cánh cửa của khoa mà mình sẽ làm việc. Ban đầu tôi rất bỡ ngỡ, vì trong lúc đi học tôi chưa từng đến khoa chạy thận nhân tạo nào. Các loại máy chạy thận, dịch lọc, dây máu... mọi thứ đều quá xa lạ với tôi. Khoảng thời gian đầu rất khó khăn học cách vận hành, nguyên lý của máy. Những âm thanh báo động của máy, cúp điện, nhiều khi ám ảnh trong giấc mơ của tôi, buổi tối về hai chân mỏi nhừ vì phải đứng nguyên một ngày dài, đôi bàn tay chai sạn vì mang nước muối và dây lọc máu, dịch lọc. Rồi ban đêm thì tiếng điện thoại reo lên, hóa ra là người bệnh lọc màng bụng hỏi về các sự cố khi làm lọc màng bụng. Thế là, tôi tự dặn lòng mình dù thế nào đi chăng nữa cũng không được tắt điện thoại, vì lỡ đâu có người bệnh cần tôi thì sao. Sức lực của tuổi trẻ và nhiệt huyết đã giúp tôi vượt qua tất cả. Rồi tôi được đi học ở bệnh viện tuyến trên, tham gia các hội nghị thận học, được các anh chị điều dưỡng và các bác sĩ trong khoa hỗ trợ tôi làm quen với công việc.
Khoa Thận là một khoa khá đặc biệt vì là bệnh mãn tính nên người bệnh điều trị ngoại trú là chủ yếu. Chỉ duy nhất ở khoa này, nhân viên y tế mới mong mỏi người bệnh hãy đến bệnh viện đều đặn. Một người bệnh thường chạy thận 3 lần trong tuần nên rất thường xuyên gặp nhau. Tôi đã đi nhiều bệnh viện và nhận ra rằng tất cả đều giống nhau, mọi người đều xem nhau như người nhà. Có lẽ, hoạt động khoa Thận rất đặc thù vì trong lúc chạy thận phải theo dõi sát sao. Và trong những lúc ấy tôi thường hỏi han, trò chuyện để họ cảm giác thời gian trôi qua nhanh hơn, không có cảm giác tủi thân hay mặc cảm. 
Có một lần tôi nhận được điện thoại của một chú người bệnh, chú không chạy thận ở đây nữa mà về quê chạy, tôi hẹn chú lên thanh toán viện phí, nhưng chú không vào. Kết quả là điều dưỡng các tua chia nhau đóng tiền viện phí. Lúc đấy tâm lý tôi rất hậm hực không hiểu tại sao chú có thể làm vậy. Mấy ngày sau, chú nhập viện vì quá tải dịch. Sau đó mới biết, qua nhiều năm chạy thận chú quá mệt mỏi vì đã tiêu tốn của họ rất nhiều tiền, người thân thì bỏ rơi, vay mượn tiền nhiều nơi. Đa số người bệnh ở đây kinh tế đều khó khăn. Người già thì chủ yếu con cái lo, còn người trẻ một số người còn đi làm, một số thì cha mẹ lo. Vì vậy, người bệnh từ bỏ chạy thận cũng nhiều vì họ không có tiền để điều trị. Sau này cũng có quỹ từ thiện từ các vị hảo tâm dành cho người bệnh thận hoàn cảnh khó khăn. Tôi nhận ra rằng, bệnh thận không chừa một ai cả, công an, bộ đội, bác sĩ, người giàu, người nghèo, người già, người trẻ, phụ nữ, đàn ông ... tất cả họ đều là người bệnh của tôi. Mỗi mảnh đời là một câu chuyện, ở đó có những gánh nặng cuộc đời, những lo toan, những yêu thương và trách nhiệm.
Hiện tại tôi vẫn công tác ở khoa Thận nhưng ở một bệnh viện khác, vậy mà cũng thấm thoát đã gần năm năm gắn bó với nghề. Cuộc sống tuy vất vả nhưng tôi thấy công việc của mình thật có ích - công việc của sự hăng say, niềm hạnh phúc khi thấy nụ cười, cái vẫy tay chào nhau của người bệnh lúc ra về. Đó chính là món quà đã xua tan mỏi mệt của những người Điều dưỡng chúng tôi.

 
CNĐD Trần Thị Trang - Khoa Nội thận - Thận nhân tạo Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM
Bài thi đạt giải Khuyến khích trong cuộc thi viết "Điều dưỡng UMC - Những cung bậc cảm xúc"


 

Các tin đã đăng