Nguyễn Mai Như Quỳnh

Kính chào Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM và ThS BS. Hồng Văn Hiệp – Trưởng khoa Mắt của bệnh viện.
 

Con tên là Nguyễn Mai Như Quỳnh, năm nay 18 tuổi. Suốt 15 năm, con là khách hàng “thân thiết” của một bệnh viện khác tại TPHCM và bác sĩ liên tục “hứa hẹn” là sẽ điều trị cho con nhưng rồi không thấy bệnh có tiến triển gì cả. Nghe lời giới thiệu của gia đình, con đến với bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM – với tâm trạng không khác gì ở bệnh viện cũ, vì con nghĩ, rồi bác sĩ cũng sẽ khám, rồi cũng sẽ cho toa đi thay kính với lời dặn “từ từ mắt sẽ tự điều chỉnh, không cần làm gì cả”.
 

Vào ngày 13/7/2016, con có đến khám tại phòng khám Mắt của bệnh viện, các anh chị điều dưỡng đón tiếp con bằng nụ cười thân thiện, con lấy làm ngạc nhiên vì tự nhiên người lạ lại cười với mình. Vào đến phòng của bác sĩ Hồng Văn Hiệp, bác sĩ cũng lại đón chào con với khuôn mặt hiền từ, nhân hậu. Bác khám cho con rồi cười mỉm, chỉ cần một câu nói của Bác mà con có cảm giác gánh nặng suốt mười mấy năm trời của con bỗng dưng biến mất “Con ơi, đây không phải là lé trong, chỉ là con bị dị tật ở mắt thôi. Con có thể quay lại đây vào tuần sau để Bác làm tiểu phẫu cho con nhé, chỉ cần 1 tiếng thôi con à .” Con mang theo câu nói đó của Bác về nhà mà lòng đầy những cảm xúc khó tả, vì bệnh của con đã được bác sĩ đồng ý điều trị, vì những “thiên thần áo trắng” của bệnh viện nói chuyện nhẹ nhàng, đáng yêu quá!
 

Tuần sau con quay lại, Bác lại cười và hỏi con đã chuẩn bị tâm lý chưa. Dù trong lòng con còn nhiều lo lắng, nhưng đến khi gặp Bác tận tình khám bệnh, quan tâm đến con, con lại quên mất con là bệnh nhân – Bác là bác sĩ. Tâm trạng trong phòng tiểu phẫu không khác gì đang ở nhà, Bác nói chuyện vui vẻ, Bác “phân tán tư tưởng sợ sệt” đang theo đuổi con, ca tiểu phẫu kết thúc trong tích tắc. Con thật sự không biết nói gì hơn, ngoài lòng biết ơn sâu sắc vì những gì bác sĩ Hiệp đã làm vì người bệnh.
 

Một lần nữa, con chân thành cảm ơn Bệnh viện Đại học Y Dược TPHCM và ThS BS. Hồng Văn Hiệp. Con chúc Bác dồi dào sức khỏe và luôn giữ mãi nụ cười mà bác “vô tình” tặng cho con
 

Nguyễn Mai Như Quỳnh


Scroll To Top