Bài đoạt giải ba Phần thi “Bài cảm nhận về nghề điều dưỡng” Cuộc thi “Tôn vinh nét đẹp người Điều dưỡng UMC”(Năm 2016)

ĐÊM BỆNH VIỆN
Nguyễn Thị Trúc Hà – khoa Xét nghiệm

Hoàng hôn dần buông xuống, khép lại một ngày tất bật của một thành phố sôi động nhất của cả nước. Nhà nhà, người người tạm gác lại những công việc mưu sinh, hối hả hàng ngày để tìm chút bình yên, thanh thản bên người thân trong mái ấm gia đình hoặc vui cùng bạn bè, đồng nghiệp hoặc các mối quan hệ khác trong các hàng quán nhấp nháy muôn ánh đèn màu, còn chúng tôi “những chiến sĩ ” áo trắng mang trên mình trọng trách với sứ mệnh chăm sóc sức khỏe, cộng đồng, người bệnh - chúng tôi vào ca!

Trong cái im vắng, tĩnh mịch của đêm dần xuống là những bước chân luôn thoăn thoắt, những tư thế luôn chuẩn bị để có mặt kịp thời xoa dịu những nỗi đau về thể xác, trấn an những lo lắng tinh thần của những người bệnh đang được điều trị và những người thân nuôi bệnh. Có trải qua một “đêm bệnh viện” mới tận tường và được chứng kiến những “sôi động” không thể ngờ của cả một hệ thống làm việc trên tinh thần “tất cả vì người bệnh” của Bệnh viện.

Nghĩ công việc tưởng chừng “nhẹ nhàng” và cần lắm sự “dịu dàng” của các “chiến sĩ  áo trắng” ấy là đơn thuần theo những sắp đặt có sẵn nhưng đằng sau đó là cả một “áp lực không hề nhẹ” vì sức khỏe, tính mạng của người bệnh đang tin tưởng, trao trọn cả vào mình. Đêm nay là một đêm hiếm hoi để tôi có được những giây phút “thảnh thơi”. Một chút cảm xúc lâng lâng, lãng mạn rất riêng của phụ nữ chợt ùa về trong tôi. Từ trên tầng cao tòa nhà Bệnh viện Đại học Y Dược TP HCM nhìn qua ô cửa sổ, thành phố về đêm thật đẹp như một tấm thảm đen được gắn lên đó muôn vàn hạt kim sa lắp lánh, ánh trăng khuyết đầu tháng làm cho bầu trời đêm thành phố lại càng dịu hơn. Có ánh đèn đỏ trong phòng bệnh gọi rồi, phải vào ngay thôi! Người bệnh đã được giúp đỡ chăm sóc và giấc ngủ nhẹ nhàng đã quay lại. Lòng tôi chợt thấy vui khi nghĩ đến nụ cười tuy chưa hết vẻ đau đớn, mệt mỏi của người bệnh vừa trải qua ca mổ lúc nãy. Họ đã yên tâm, đã đỡ đau, đã được tư vấn để ổn định tâm lý và yên tâm chìm vào giấc ngủ. Dãy hành lang bệnh viện im ắng – đồng nghĩa với việc tất cả các người bệnh đều ổn định. Tôi thả nhẹ người trên chiếc ghế tựa thư giãn vài giây rồi xem lại hồ sơ bệnh án, rà soát lại các loại thuốc để chuẩn bị cho công việc tiếp theo, theo quy trình mỗi đêm trực. Với công việc đều đặn lặp lại đó là tấm lòng yêu thương người bệnh, xem nỗi đau của họ như nỗi đau của mình, của người thân mình mà thận trọng trong từng thao tác, từng cử chỉ, lời nói. Tính cách con người cũng dần ổn định theo công việc như vốn dĩ phải như thế. Không biết từ bao giờ tôi đã không còn xem cái công việc này đơn thuần chỉ là nghề nữa mà tôi đã thực sự thấy gắn bó, yêu thương và là nghiệp của mình. Tôi thấy trong đó có rất nhiều thứ để mình học hỏi, trải nghiệm và rèn luyện từ tính cách đến kỹ năng, biết cho đi “sự nhẹ nhàng, uyển chuyển, chuyên môn vững, cho đi sự quan tâm, chăm sóc” để được nhận về “sức khỏe của người bệnh, những nụ cười tươi tắn, rạng rỡ”, nhận về những tình cảm trìu mến, yêu thương và cả lòng biết ơn của người bệnh.

Đêm đang chuyển dần về sang – một ngày mới lại bắt đầu, tôi đã có một đêm trực “bình yên” đúng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Đêm bệnh viện không quá dài như mọi người vẫn nghĩ. Tôi và các bạn đồng nghiệp đang cùng nhau đóng góp sức lực, trí tuệ và cả tình cảm của mình vào công việc để mong cho tiếng vang của Bệnh viện Đại học Y Dược TpHCM ngày càng bay xa hơn.

Ngày mới đã bắt đầu, còn với chúng tôi ngày và đêm luôn liền mạch như cuộc sống vẫn đang cuộn chảy.

Scroll To Top