Sẻ chia và đồng hành cùng người bệnh
“Con thấy đời con như bị mọi thứ lãng quên, chỉ có bệnh tật là không lãng quên con.”
Một câu nói thoáng qua của em, nhưng khiến lòng chúng tôi nghẹn lại. Em là một trong những người bệnh điều trị sau ghép, việc uống thuốc chống thải ghép khiến em đối diện với một số điều không mong muốn như lông trên khuôn mặt của em mọc nhanh và đậm hơn, rồi đến những căng thẳng trong nỗi lo “quên uống thuốc” hay thấy mọi người trong gia đình phải điều chỉnh công việc để chăm sóc, theo dõi mình một khoảng thời gian sau ghép…. Đôi lúc em cảm thấy việc được chăm sóc là một gánh nặng, em trăn trở về quyết định của mình, về những ngày sống tiếp theo của mình và gia đình.
Và những lo lắng ấy là điều chính đáng của em. Trong quá trình đồng hành với người bệnh, chính những cảm xúc rất con người ấy giúp chúng tôi hiểu mình cần hiện diện, cần ở lại và cần đi cùng em.
Bên cạnh những hỗ trợ về tâm lý – xã hội, những sẻ chia nho nhỏ rất đỗi thường ngày cũng góp phần giúp cho người bệnh cảm thấy mình không bị bỏ lại, mình có thể được vui với những niềm vui thường ngày “em vui hơn vì được nghe tiếng nhạc, em cảm thấy nhẹ nhàng vô cùng khi được cắt tóc, em muốn ngã lăn ra vì những niềm vui ấy… Thật tuyệt vời!”.
Hôm nay là ngày Quốc tế Hạnh phúc (20/03), chúc cho em và gia đình em thật nhiều điều tốt đẹp.

